Hành Trình Tìm Kiếm Người Bố Liệt Sĩ Của Cô Giáo Người Tày
admin
16/08/2026 · 6 phút đọc
Khát Vọng Tìm Kiếm
Vào một ngày đầu tháng 8, bà Hoàng Thị Nhớ (1966), một giáo viên nghỉ hưu tại xã Nà Hang, tỉnh Tuyên Quang, đã nhận được cuộc gọi đầy bất ngờ từ bà Trần Thị Huê, một giáo viên mầm non ở xã Trường Ninh, Quảng Trị. Cuộc trò chuyện này mở ra một hy vọng mới cho bà Nhớ trong hành trình tìm kiếm dấu vết người cha liệt sĩ Hoàng Văn Địch (1936).

Gia đình bà Hoàng Thị Nhớ (áo cam) đến Quảng Trị để tìm manh mối về bố là liệt sĩ Hoàng Văn Địch. Ảnh: Hùng Trần Câu Chuyện Đằng Sau Nước Mắt Của Huấn ‘Hoa HồngR… Quảng Trường Văn Hóa Thể Thao Huế: Đẩy Nhanh Tiến Độ Cho… Cập Nhật Luật Đất Đai: Chính Sách Miễn Giảm Tiền Sử Dụng…
Bà Huê đã chia sẻ với bà Nhớ rằng, sau khi xem chương trình “Sao sáng dẫn đường”, nhiều người dân địa phương đã nhắc đến một chiến sĩ tên Địch, người đã sống và chiến đấu tại thôn Long Đại. Qua những thông tin từ các nhân chứng, niềm hy vọng lại được thắp sáng cho gia đình bà Nhớ.
Di Sản Của Một Người Cha
Bà Nhớ nhớ lại ngày tháng mà cha bà ra chiến trường trong cuộc kháng chiến chống Pháp và sau đó là cuộc chiến chống Mỹ. Thời điểm đó, bà mới chỉ 2 tuổi, còn em gái út của bà vẫn chưa chào đời.

Bà Nhớ và em gái Hoàng Thị Cánh (Nhung).
Trước khi ra trận, cha bà đã đặt tên cho bà là Nhớ, còn em gái được đặt tên là Nhung, thể hiện tình cảm sâu sắc của ông dành cho các con. Sau khi nhận giấy báo tử vào năm 1977, báo tin ông hy sinh vào ngày 3/12/1968, gia đình bà đã không ngừng tìm kiếm thông tin về ông.

Gia đình bà Nhớ đã mất nhiều năm để tìm gặp đồng đội và đến nhiều nghĩa trang.
Cuối cùng, trong một chương trình hồi tưởng, gia đình bà đã nhận được nhiều tài liệu quan trọng từ Mỹ, bao gồm giấy gọi nhập ngũ, chứng minh quân nhân và nhật ký hành quân của cha bà. Những tài liệu này chứa đựng nhiều thông tin quý giá, nhưng lại gây ra sự mơ hồ về thời gian hy sinh của ông.
Hành Trình Đến Miền “Đất Lửa”
Theo lời bà Nhớ, cuộc gọi từ bà Huê đã thúc đẩy bà xem lại nhật ký của bố, tìm kiếm manh mối về điểm đến của ông tại Quảng Bình. Với hy vọng tìm thấy điều gì đó, bà cùng em gái Hoàng Thị Cánh (1968) đã quyết định lên đường đến thôn Long Đại.

Ông Phan Thanh Điền kể về người chiến sĩ tên Địch từng sống và thực hiện nhiệm vụ tại thôn Long Đại.
Ông Phan Thanh Điền, một nhân chứng, đã kể lại về những người lính, trong đó có anh Địch, đã sống và chiến đấu cùng người dân nơi đây. Tuy nhiên, thôn Long Đại đã chịu nhiều thiệt hại nghiêm trọng trong trận đánh bom năm 1972, và nhiều người trong số họ, bao gồm cả anh Địch, đã hy sinh.

Ông Nguyễn Minh Chiến, người đã giúp thu thập và an táng các liệt sĩ hy sinh.
Cựu dân quân Nguyễn Minh Chiến, một người chứng kiến trận bom khủng khiếp, đã kể lại rằng việc nhận diện thi thể sau trận đánh rất khó khăn. Các nạn nhân được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ sau này.


Bà Riu chia sẻ về người chiến sĩ tên Địch có con gái là Nhớ.
Bà Nguyễn Thị Riu cũng nhớ lại cách mà anh Địch đã hòa nhập vào cộng đồng và thường xuyên nói về gia đình mình. Gia đình bà Nhớ đã tìm đến nghĩa trang liệt sĩ Hiền Ninh, nơi họ mong muốn tìm thấy dấu vết của người cha.


Trên bia tưởng niệm, chỉ có tên liệt sĩ Hoàng Văn Dịch, không có tên ông Địch.
Tuy nhiên, trên bia tưởng niệm chỉ xuất hiện tên Hoàng Văn Dịch, không phải là Hoàng Văn Địch mà họ tìm kiếm. Điều này càng khiến cho hy vọng của gia đình bà thêm phần mờ mịt.
Những thông tin mà gia đình bà Nhớ thu thập được từ nhiều năm qua đã không đủ để xác định ngày hy sinh của cha họ.


Bà Nhớ và người thân luôn hy vọng sẽ tìm thấy thông tin về bố.
Bà Nhớ nhận ra rằng, mỗi chuyến đi là một dấu ấn, giúp bà gần gũi hơn với cha mình. Gia đình sẽ tiếp tục gửi thông tin đến các cơ quan chức năng để mong tìm ra được manh mối xác thực về người bố đã hy sinh.
Lưu ý: Nội dung mang tính tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán, thăm khám và điều trị y khoa chuyên nghiệp. Vui lòng tham khảo ý kiến bác sĩ hoặc chuyên gia y tế trước khi áp dụng.